Địa Tạng Vương Bồ Tát – Phần 1

0
39

Có một vị tu hành can đảm, thành tâm đã hy sinh chính mình trong hàng ức năm hầu cứu độ tất cả linh hồn đau khổ, đó chính là Ngài Địa Tạng Bồ Tát, còn được biết đến là Địa Tạng Vương Bồ Tát kính yêu, người đã vô ngã lập Đại Nguyện sẽ không đạt quả vị Phật đến khi nào tất cả địa ngục đều trống.

Địa Tạng Vương Bồ Tát được Phật Thích Ca Mâu Ni yêu cầu truyền bá Đạo pháp ở Đao Lợi Thiên, và Ngài có trách nhiệm khai sáng và cứu rỗi tất cả chúng sinh trong lục đạo, từ Thiên Đàng tới địa ngục, giữa thời kỳ Phật Thích Ca Mâu Ni nhập Niết Bàn cho đến khi Phật Di Lặc hạ sanh, một vị Phật vị lai. Địa Tạng Vương Bồ Tát thường được miêu tả với một tay cầm ngọc như ý và tay còn lại cầm tích trượng có treo sáu vòng.

Theo các bức họa hay tượng, thì Ngài Địa Tạng được vẽ là một nhà sư đầu trọc và mặc cà sa hay đội mão. Vị Bồ Tát này vẫn còn là một nhà sư bởi Ngài đã lập nguyện rằng Ngài sẽ không đạt quả vị Phật trừ khi Ngài giải thoát tất cả chúng sinh trong sáu cõi, đặc biệt các chúng sinh ở địa ngục.

Sáu cõi đó là cõi Trời, A-tu-la, cõi Người và ba cõi thấp hơn là: súc sanh, ngạ quỷ và địa ngục, những cõi ngập tràn sự đau khổ cùng tận. Địa Tạng Vương Bồ Tát thậm chí còn cứu vớt các linh hồn ở những tầng thấp nhất trong sáu cõi này.

Ngài Địa Tạng có cây tích trượng lớn có sáu vòng. Cây tích tượng sáu vòng này được dùng để phá vỡ cổng địa ngục khi Ngài nện xuống mặt đất. Ngài cũng có quả cầu pha lê trong lòng bàn tay, như chiếc đèn lồng xua tan bóng tối địa ngục và đánh đuổi các linh hồn ma quỷ cũng như giúp siêu độ chúng sinh. Sáu vòng trên cây tích trượng này tượng trưng cho Lục Độ (Lục Độ Ba La Mật), và một tượng Phật ngồi bên trong, ở phần trên chiếc vòng.

Lục Độ Ba La Mật, con đường dẫn đến sự khai ngộ bao gồm bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí huệ. Nhờ Lục Độ Ba La Mật này mà Địa Tạng Vương Bồ Tát làm tròn Đại Nguyện của Ngài, cứu độ những linh hồn thậm chí ở cõi thấp nhất. Đại Nguyện ban đầu được mô tả trong Kinh Địa Tạng Pūrvapraṇidhāna, có kể về một trong những tiền kiếp của Ngài, khi đó Ngài là một cô gái trẻ người Bà-la-môn. Cô gái này tôn kính Tam Bảo và có được rất nhiều công đức bằng việc phụng sự tha nhân. Tuy nhiên, mẹ của Cô đã không tôn kính Phật Pháp và thốt lời độc ác phỉ báng giáo lý của Phật và Tăng đoàn. Khi mẹ của Cô qua đời, người con gái nghĩ rằng mẹ của Cô chắn chắn sẽ bị đọa địa ngục. Vì vậy, Cô đã từ bỏ mọi tài sản, vật sở hữu đồng thời hết lòng cúng dường cho Phật trong 49 ngày sau tang lễ, nương nhờ Phật chỉ chỗ nơi mẹ Cô thác sanh.

Phật Giác Hoa Định Tự Tại Vương là một vị Phật vào thời đó đáp rằng: “Hãy trở về, tịnh tọa và chuyên tâm niệm Danh hiệu của Ta trong tĩnh lặng rồi con sẽ nhận biết nơi mẹ con thác sanh.” Cô gái trở về nhà và làm đúng như những gì được chỉ dạy. Sau đó, Cô thấy vô số chúng sinh chịu đau khổ trong địa ngục, điều này khiến Cô vô cùng khổ não. Rồi cô gái người Bà-la-môn này hỏi quỷ vương Vô Độc phụ trách địa ngục đặc biệt nơi mẹ Cô ở. Quỷ vương trả lời Cô rằng bởi công đức cúng dường của người con gái dành cho Phật trong ngày thứ 49, mà người mẹ đã được siêu thoát khỏi địa ngục Vô Gián và siêu sanh lên Trời cùng với những tội nhân khác cách đây ba ngày.

Người con gái tôn quý đã phát lời nguyện mạnh mẽ rằng: “Ta sẽ cố hết sức tu luyện để cứu độ tất cả chúng sinh đau khổ trong vô lượng ức kiếp vị lai trước khi ta đạt Phật quả.”

Quả là một hạnh nguyện cao quý, gợi nhắc con người sống trên thế gian này cần tu dưỡng đức hạnh để sau khi vãng sinh, linh hồn được siêu thoát vào những cõi giới tốt đẹp.

Mời quý vị tìm hiểu thêm về Ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát tại đây:

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here